Chương 4 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

“Ôi, nhóm Trùng Đực Các hạ đáng yêu quá đi mất !” Ike xem buổi phát sóng trực tiếp, dừng hình ở cảnh trùng đực đối diện màn hình đang vẫy tay, trong lòng dâng lên cảm giác chưa từng có- muốn xông ra chiến trường giết địch. “Đáng tiếc tôi ở bộ phận hậu cần, nếu không biết đâu có một ngày cũng được đến Đế tinh nhận huân chương, đến lúc đó sẽ có cơ hội gặp mặt trực tiếp với Trùng Đực Các hạ.”

Reuel không chút nể tình đánh tan giấc mộng ấy:”Tỉnh lại đi, điểm duy nhất cậu giống tướng quân Frappel chính là hai người đều là trùng cái.”

“Tất nhiên tôi biết mình không thể so với tướng quân Frappel.” Ike che mặt. “Nhưng ai cũng được phép mơ mộng một chút mà.”

Cordis nhướn mày: “… Trùng trong màn ảnh lướt qua vừa rồi chính là trùng tình trong mộng của cậu sao?”

“Ừ đó, Trùng Đực Các hạ thật là tuyệt vời.” Ike ôm ngực, mặt đầy say mê. “Cái dáng vẫy tay của họ đáng yêu chết mất!”

Cordis không thể hiểu nổi sự kích động của Ike. Từ góc nhìn thẩm mỹ mà nói, trong buổi phát sóng trực tiếp vừa rồi, những tướng quân được trao huân chương — bất kể tuổi tác, vóc dáng hay khí chất — trùng nào trùng nấy đều ưu tú xuất sắc, có ai mà không đẹp hơn đâu?

Reuel hít sâu một hơi, vừa khó hiểu vừa kinh ngạc: “Cordis, chẳng lẽ cậu lại không cảm nhận được chút nào mị lực của Trùng Đực Các hạ sao?”

“Ờ… có khi nào tôi trời sinh đã có xu hướng yêu trùng cái?” Cordis chần chừ nói đùa.

“Sao cậu có thể dễ dàng phủ nhận mị lực của Trùng Đực Các hạ như thế được, đến đêm khuya…” Ike nháy mắt ra vẻ hiểu ý.

Ike trẻ tuổi cảm thấy, mỗi trùng cái đều hiểu được sức hấp dẫn của Trùng Đực Các hạ. Dù chưa từng tiếp xúc, nhưng pheromone của ngài ấy, râu của ngài ấy… Nghe nói chỉ có trùng cái từng hẹn hò với Trùng đực Các hạ mới có thể hiểu được trong đó có bao nhiêu mê người thật sự.

Một trùng từng là nhân loại như Cordis sao có thể hiểu nổi bản năng trời sinh của Trùng tộc. Linh hồn cậu là kiểu chỉ chú trọng nhan sắc, đành phải mỉm cười ngượng ngùng cho qua.

Reuel nhớ tới chứng mất trí nhớ của Cordis, có phần lo lắng, huých khuỷu tay Ike: “Ike, giữa ban ngày ban mặt, thu bớt mấy thứ ‘suy nghĩ rác rưởi’ trong đầu cậu đi.”

Ike nhanh chóng nhớ ra chuyện bệnh của Cordis, liền vội vàng đổi chủ đề, bắt đầu nói về chiến tích của tướng quân Frappel.

Cordis hoàn toàn không biết gì về việc này, cậu yên lặng vừa nghe vừa ghi nhớ những chuyện liên quan đến tướng quân Frappel.

Hiện giờ cậu đang ở tinh vực biên cảnh, nơi do ngài ấy quản lý quân sự. Nhìn dáng vẻ Ike và Reuel kể chuyện với niềm tự hào, Cordis liền hiểu, chắc chắn vị tướng quân này là thần tượng của toàn khu vực.

Hơn nữa, hiện nay tướng quân Frappel vừa được hoàng thất ban thưởng huân chương, danh tiếng chắc chắn càng lan rộng hơn.

“Mỗi lần lễ trao huân chương trọng đại đều được tuyên truyền, không biết lần này tướng quân nhà mình có thể trở thành thần tượng chiêu binh không nữa.” Ike hào hứng mơ mộng tương lai. “Đến lúc đó, khi trường quân đội tốt nghiệp, một đám tân binh trẻ tuổi vì ngưỡng mộ tướng quân Frappel mà ghi danh vào quân đoàn chúng ta thì tuyệt lắm.”

Reuel cũng cảm khái, đồng tình hy vọng như thế.

Cordis tổng kết từ lời họ, tinh vực nơi họ đóng quân chính là khu biên cảnh của vũ trụ, nơi thường xuyên xuất hiện hắc động. Nnhững tinh thú chuyên ăn tài nguyên hành tinh sẽ bò ra từ trong các hắc động đó. Đám tinh thú ấy chính là kẻ thù mà Trùng tộc vẫn luôn phải đối đầu kể từ khi bước vào thời đại tinh tế. Tinh cầu biên cảnh chính là tuyến đầu chống lại chúng, mỗi khi xuất hiện đại chiến với tinh thú, số lượng quân thư tử thương đều đặc biệt nghiêm trọng.

Vì nơi này quá khắc nghiệt, nên số học viên quân giáo tình nguyện đăng ký đến đây rất ít, đa phần là do thành tích không cao nên bị phân phối tới.

“Nhưng mà quân đoàn tụi mình chủ yếu vẫn là những trùng cái bản địa gia nhập.” Ike nhún vai không để tâm. “Dù sao năm nay không cần lo lắng quá, dáng vẻ oai phong của tướng quân Frappel chắc chắn sẽ hấp dẫn không ít quân thư đăng ký.”

Cordis hòa nhập cùng tập thể, gật đầu đồng ý với Reuel và Ike.

Ba người còn đang nói chuyện, thì robot y tế lại đưa dịch dinh dưỡng tới cho Cordis. Bọn họ mới nhận ra đã muộn lắm rồi.

Ike ngạc nhiên: “Cordis, sao cậu lại thích kiểu phục cổ như vậy?”

“Cái gì cơ?” Cordis chẳng hiểu gì cả.

Reuel bật cười: “Ike, đừng trêu nữa, giờ Cordis thật sự không biết gì đâu.”

“Robot y tế sẽ dựa theo sở thích của cậu để thiết lập đấy.” Ike ngạc nhiên thật sự. “Loại giọng nói cổ xưa như thế, tôi chỉ từng thấy khi thay não quang đời đầu, trong phần ‘hình thức giọng nói nghiên cứu’ mới tìm được.”

Cordis cứng người. Cậu còn tưởng trong thời đại tinh tế, robot vẫn chỉ có loại giọng máy vô cảm, nào ngờ nó còn quan tâm đến sở thích của chủ nhân như vậy.

“Robot y tế có quyền hạn đặc biệt, mấy robot khác đều sẽ hỏi qua sở thích của cậu trước rồi mới điều chỉnh.” Reuel nhận ra Cordis hơi lo lắng nên giải thích.

Ike lẩm bẩm nhỏ: “Các robot khác bên tinh vực biên cảnh của chúng ta đâu có cao cấp như thế, chỉ có robot y tế là dù đã cũ kỹ, chỉ cần còn kết nối mạng thì hệ thống trung tâm vẫn sẽ tự cập nhật cho chúng mấy chức năng tùy chỉnh cơ bản.”

“Thế thì tôi lo quá rồi.” Cordis cầm lấy ống dịch dinh dưỡng, còn muốn trò chuyện thêm với Ike và Reuel để kéo dài thời gian uống thứ chất lỏng có mùi vị kỳ quái này.

Nhưng robot y tế cứ bám riết, ánh đèn chớp nháy như thể chỉ cần cậu không uống, nó sẽ lập tức tới giúp cậu “vào tư thế”. Cordis đành miễn cưỡng cọ tới cọ lui mở gói dịch dinh dưỡng ra.

Reuel có chút không nỡ nhìn thẳng, khuyên: “Ráng kiên nhẫn chút đi, bệnh viện ở đây nghèo lắm, loại dịch dinh dưỡng cơ bản nhất để hồi phục như thế này cũng đã rất quý rồi. Mau khỏe lên, ra viện thì sẽ không phải uống nữa.”

Không nói gì bệnh viện biên cảnh tinh, ngay cả trong quân đoàn của bọn họ, cũng chỉ được dùng loại dịch dinh dưỡng phục hồi vị nguyên bản như thế này thôi, chẳng có cách nào khác, ai bảo tinh vực biên cảnh nghèo như vậy chứ.

Cordis nín thở, một hơi uống hết túi dịch dinh dưỡng. Robot y tế thu lại túi rỗng, rồi mở miệng đề nghị cậu nên nhanh chóng nghỉ ngơi.

Ike và Reuel ở đó cũng đã đủ lâu, nếu không phải vì robot y tế đo được tâm trạng của bệnh nhân đang vui vẻ, có lợi cho việc hồi phục, thì nó đã sớm đuổi hai trùng ra ngoài.

Hai vị khách này ở lỳ đến giờ, thật ra cũng đã là cực hạn mà robot có thể cho phép rồi.

Cordis vội vàng tranh thủ lúc sắp bị “mời” ra ngoài mà chào tạm biệt Ike và Reuel. Hai quân thư kia nắm chặt cơ hội cuối cùng, trao đổi thông tin liên lạc với cậu, hẹn sau này có thời gian sẽ tới thăm, và chúc cậu sớm bình phục.

Cordis nhìn cánh cửa phòng bệnh đóng lại, quay đầu thấy robot y tế lại trượt đến bên giường thúc giục cậu mau nghỉ ngơi, chỉ có thể yên lặng thở dài, bất đắc dĩ nằm xuống.

Sau khi nằm, cậu không nhịn được chửi thầm trong lòng, nếu thế giới trước kia của cậu mà có loại robot y tế chuyên theo dõi người bệnh như thế này, hiệu suất phục hồi của bệnh viện chắc chắn sẽ tăng vọt! Tuy chỉ mới hai ngày, nhưng cái cảm giác bị máy móc nhìn chằm chằm từng hành động theo đúng “chỉ dẫn của bác sĩ” quả thật rất kỳ lạ.

Dù sao thì nghe lời robot y tế quả thật giúp hồi phục nhanh hơn. Mấy ngày sau đó, Cordis đều tuân theo sắp xếp của robot: mỗi sáng học khóa “Kiến thức xã hội phổ thông” do bác sĩ Ronar chỉ định, buổi chiều đi ngâm thuốc trị thương, ăn uống nghỉ ngơi rất đúng giờ.

Cậu cũng cảm nhận được thể lực và khả năng tập trung của mình ngày càng tốt hơn, không còn tình trạng vừa học được một lát đã đau đầu như trước.

Tuy vậy, sau vài ngày, Cordis phát hiện tự học một mình vẫn hơi khó, ít nhất là không dễ nhớ như khi nói chuyện phiếm với Ike và Reuel.

Một hôm, sau khi bác sĩ Ronar hiểu rõ tình trạng của cậu xong, cau mày suy nghĩ rất lâu, rồi kê thêm cho cậu khóa học mô phỏng. Và như vậy, một lần nữa Cordis được trải nghiệm sự “nhanh và tiện” của thời đại tinh tế.

“Ban đầu tôi nghĩ chứng mất trí nhớ của cậu chỉ là nhẹ, chỉ cần tiếp xúc với các kiến thức cơ bản là có thể khơi lại trí nhớ và sinh hoạt bình thường, không ngờ tình trạng nặng hơn tôi nghĩ nhiều.” Bác sĩ Ronar lo lắng nói.

Cordis không biết giải thích thế nào, vì thật ra cậu xem các video kiến thức phổ thông chỉ vì thấy thú vị, còn bảo nhớ kỹ hết thì đúng là hơi khó.

Sau đó, mỗi sáng Cordis đều đến khu mô phỏng của bệnh viện để học. Do quang não của cậu quá cũ, chỉ có những chức năng cơ bản, không thể tự truy cập Tinh Võng để học, nên đành phải học bằng khoang mô phỏng.

Lúc đầu Cordis nghe vậy còn thấy mơ hồ, cậu không hiểu tại sao muốn “học online” lại phải nằm vào cái khoang hình trứng này, chẳng phải “điện thoại” hay “máy tính” cũng đều có thể học sao?

Mãi đến khi nằm vào khoang mô phỏng, đội mũ giáp và kết nối vào Tinh Võng, hình ảnh và âm thanh chân thực đến mức như cậu thật sự bước vào một thế giới khác. Khi đó cậu mới hiểu thế nào là “thế giới thứ hai” mà người ta nói.

Vì sử dụng khoang mô phỏng của bệnh viện, Cordis chỉ được phép vào học những khóa bác sĩ Ronar chỉ định. Vừa kết nối, cậu lập tức vào lớp, hệ thống trí tuệ trung tâm xuất hiện dưới dạng một quả cầu sáng và bắt đầu giảng bài.

Khóa học mô phỏng quả thật dễ tiếp thu hơn nhiều. Khi học lịch sử, chẳng hạn, Cordis sẽ được đưa vào trải nghiệm trực tiếp khung cảnh của các sự kiện đó, như thể cậu thật sự xuyên vào thời điểm ấy và tận mắt chứng kiến mọi chuyện diễn ra.

Cordis cảm thấy vô cùng kinh ngạc trước công nghệ của thời đại tinh tế.

Ngày đầu tiên học xong, cậu không nhịn được mà lên quang não tìm hiểu giá cả của loại quang não có thể trực tiếp vào Tinh Võng và kết quả là hệ thống lập tức hiện cảnh báo đỏ chói.

Cậu vẫn chưa từ bỏ ý định, lại tìm tra thêm giá của các loại thiết bị khác như là khoang mô phỏng, mũ giáp giả lập, nhưng tất cả đều không hề rẻ. Dựa theo thông tin giá cả trên mạng, năm giác quan càng được mô phỏng gần với thế giới thực bao nhiêu thì giá lại càng đắt. Tuy nhiên, loại rẻ nhất cậu vẫn còn có thể cân nhắc được.

Nhưng khi xem tới chi phí vận chuyển, Cordis liền dập tắt ý định mua. Tiền ship đưa đến tận tinh vực biên cảnh này gần như ngang giá với thiết bị! Cậu lập tức bỏ luôn suy nghĩ mua đồ giả lập.

Cuối cùng, cậu chọn mua một chiếc quang não đời mới, giá ổn định.

Quang não mới giúp cậu truy cập Tinh Võng mượt mà hơn, khi mua hàng cũng có thể trực tiếp trải nghiệm mô phỏng tại cửa hàng, tiên tiến hơn chiếc quang não cổ lỗ mà Cordis đang dùng rất nhiều.

Còn chiếc quang não cũ, Cordis quyết định giữ lại, cất thật kỹ. Dù sao đó là vật từng thuộc về Cordis trước đây, cậu không muốn hoàn toàn xóa sạch dấu vết của trùng kia.

Chiếc quang não mới giá hai vạn tinh tệ, cộng thêm ngày đó cậu mua thêm một bộ quần áo và giày vớ, tổng cộng tiêu mất năm sáu vạn tinh tệ. Trước kia cậu còn tưởng tài khoản có 63 vạn tinh tệ là giàu lắm, nhưng sau khi chi tiêu mới nhận ra — muốn sống “bình thường” ở thế giới này thật không hề dễ.

Nhận ra vấn đề đó, Cordis sầu lo một thời gian dài.

Đúng lúc đó, Ike và đồng đội vừa hoàn thành công tác, liền ghé qua bệnh viện thăm cậu.

Nghe Cordis than vãn chuyện tiền bạc, Ike liền nói: “Cậu đừng lo, quân nhân giải ngũ giống cậu mỗi tháng đều được cấp tiền quân hưu, lại có thể xin trợ cấp nhà ở nữa, không sợ không sống nổi đâu.”

Cordis nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất, trước khi nghĩ ra cách nào để tự kiếm tiền, cậu vẫn còn có một khoản “bệ đỡ” để dựa vào.

Cậu thật sự thấy may mắn khi quen biết Ike và Reuel, hai quân thư này thật tốt bụng, khiến cậu không thấy cô đơn khi bước vào thế giới mới này.

Ike lại cảm khái: “Cũng may quân đoàn trưởng của chúng ta là tướng quân Frappel, thỉnh thoảng tướng quân còn trích thêm quân phí trợ cấp cho bọn tôi, nếu không ở cái tinh vực nghèo khổ này, chẳng biết có thể sống ra sao.” Nói xong lại bắt đầu tán dương thần tượng của mình.

Cordis hơi bất ngờ khi biết có cả trợ cấp thêm từ quân đoàn, trong lòng cũng không kìm được mà sinh thêm vài phần thiện cảm với vị tướng quân Frappel này.

Cậu ở bệnh viện tổng cộng một tháng. Ngoài việc trị liệu, robot y tế còn giám sát cậu đi dạo ở khu giải trí công cộng hoặc khu nhà kính trồng hoa.

Khu giải trí thì chỉ có trò đấu võ, khu nhà kính chỉ có vài mảng xanh nho nhỏ.

Cậu cũng gặp nhiều bệnh nhân khác cùng khu điều trị, đa phần họ đều mang vẻ u ám, tinh thần sa sút. Nhiều trùng bị cụt tay chân, phải gắn chi(tay chân) giả bằng máy móc, nhưng nhìn kỹ có thể thấy tâm lý họ vẫn còn tổn thương nặng.

Mỗi lần gặp, Cordis đều bị bầu không khí trĩu nặng của họ ảnh hưởng, khiến cậu cũng thấy buồn theo.

Đi ngang qua nhau, họ chẳng buồn chào hỏi, cậu cũng không dám chủ động bắt chuyện, dù sao họ trông đều rất dữ tợn, như những quân thư từng bị chiến trường mài mòn.

Ngay cả khi ở phòng giải trí, họ vẫn lạnh như băng, mặt không chút biểu cảm. Mỗi lần Cordis bị robot y tế ép phải “đi giao lưu xã hội” đều chỉ đi một vòng rồi nhanh chóng quay về.

Khi bác sĩ Ronar phát hiện tình trạng này, ông lập tức hủy bỏ lệnh ép buộc robot đưa cậu đi “tương tác xã hội”, rồi âm thầm nhắn Ike cố gắng đến nói chuyện với cậu nhiều hơn.

Cordis hoàn toàn không biết chuyện đó, chỉ cảm thấy nói chuyện với Ike và Reuel rất vui. Mỗi lần nghe họ kể mấy chuyện nhỏ giữa bạn bè hay phàn nàn về công việc, cậu đều thấy thoải mái. Dường như trùng tộc cũng chẳng khác nhân loại bao nhiêu.

“Cậu làm rất tốt,” bác sĩ Ronar nói khi kiểm tra kết quả. “Ngày mai nếu vượt qua bài kiểm tra sức khỏe, cậu có thể làm thủ tục xuất viện.”

Anh ta vừa nói vừa xem bảng điểm của Cordis trong bài kiểm tra kiến thức xã hội — điểm tối đa. Điều đó không làm anh ta ngạc nhiên, vì Cordis là một trong những quân thư chịu khó và thông minh hiếm có.

Cordis rất vui khi được nghe lời khen, vì cậu thật sự nghiêm túc học hành, ghi chép cẩn thận, chẳng khác nào đang ôn thi như hồi còn đi học ở thế giới trước.

Tuy ký ức cũ chưa trở lại, mỗi khi nhớ được điều gì cũng chỉ là do tình cờ bị k*ch th*ch bởi một sự việc nào đó, nhưng Cordis đã sẵn sàng sống tiếp ở thế giới này.

Cậu nghĩ, nếu đã được sống lại, thì những ký ức bị quên đi chắc cũng chẳng còn quan trọng bằng chính sinh mệnh này. Còn sống, vậy thì phải cố gắng sống thật tốt.

Cậu không phải người thích truy tìm quá khứ, kế hoạch hiện giờ của cậu chỉ là tiếp tục bước về phía trước, làm những gì trong khả năng của mình.

Bác sĩ Ronar ngẫm nghĩ rất lâu, nhưng cuối cùng không nói ra nỗi lo trong lòng. Những quân thư giải ngũ luôn mang theo đủ loại di chứng, việc Cordis hơi khó hòa nhập với đồng loại cũng chẳng phải chuyện hiếm.

Huống hồ, cậu không hoàn toàn khép kín, vẫn có mối quan hệ tốt với Ike và Reuel. Cả hành vi lẫn kết quả kiểm tra đều không xuất hiện dấu hiệu tâm lý tiêu cực mà ông lo lắng.

Hy vọng sau khi xuất viện, Cordis có thể ngày càng sống tốt hơn.

Mất đi đôi cánh của chính mình – loại chuyện như vậy chẳng có Trùng tộc nào có thể thật sự chấp nhận được. Nếu việc mất trí nhớ khiến Cordis có thể sống thoải mái hơn, vậy cũng không nhất thiết phải cố ép cậu nhớ lại những gì đã từng xảy ra.

Bác sĩ Ronar dặn cậu một vài việc cần tái khám sau này, rồi cho cậu về nghỉ ngơi.

Cordis cười: “Bác sĩ có vẻ rất tin tưởng vào kết quả kiểm tra của tôi ngày mai đấy.”

“Đó chỉ là kiểm tra lại thể chất thôi, không cần quá lo lắng.” Bác sĩ Ronar ngẫm nghĩ một lát, rồi cũng pha trò theo: “Chắc chắn sẽ không để cậu ở lại bệnh viện thêm mười ngày nửa tháng, tiếp tục uống dịch dinh dưỡng hồi phục đâu.”

Cordis nghĩ tới loại dịch dinh dưỡng kỳ quái đã phải uống suốt một tháng, theo bản năng rùng mình một cái.

“Vậy bác sĩ ơi, tôi có thể ngừng uống từ hôm nay được không?” Cordis sờ sờ mũi. “Mấy lần Ike và Reuel đến thăm đều mang cho tôi ít đồ ăn, tôi thật sự không muốn đụng tới cái thứ đó nữa.”

Cậu chỉ cần nghĩ đến mùi vị của nó thôi đã thấy buồn nôn.

Ronar nhớ lại từ khi Cordis tỉnh dậy đến giờ, cậu chưa bao giờ phản đối việc uống dịch dinh dưỡng. Với bệnh nhân khác, để họ chịu uống đúng theo chỉ định đã là chuyện khó. Đa phần các quân thư giải ngũ kia đều tìm trăm phương nghìn kế để trốn tránh robot y tế, chỉ có mình Cordis là ngoan ngoãn nghe lời như vậy.

Nghĩ vậy, Ronar bỗng cảm thấy có chút thương cảm. Cuối cùng, anh trực tiếp đưa phần bữa tối của mình cho Cordis.

“Cái này cho cậu, về phòng ăn đi. Hôm nay ngừng dịch dinh dưỡng cũng được.”

Cordis nhận lấy thứ bác sĩ đưa — là một ống dinh dưỡng dạng lỏng, vỏ ngoài ghi rõ tên công ty sản xuất giống hệt loại cậu vẫn uống hàng ngày: “McLun Dinh Dưỡng.”

Bề ngoài được thiết kế rất bắt mắt, chất lỏng bên trong lại có màu hồng phấn trông khá dễ thương. Nhưng chỉ cần nghĩ tới mùi vị từng phải chịu đựng suốt một tháng qua, Cordis lập tức cười không nổi.

Cậu cố gắng giữ vẻ lễ phép, chào tạm biệt bác sĩ rồi gần như chạy trốn khỏi văn phòng.

Vừa trở về phòng bệnh, Cordis lập tức nhét ống dinh dưỡng vào ngăn kéo, rồi nhanh chóng lấy ra hộp đồ hộp mà Ike và Reuel từng mang tới.

Cậu cố tình lắc lắc nó trước mặt robot y tế để thử phản ứng, thấy con robot mang số 233 chẳng hề nhúc nhích, Cordis mừng rỡ vô cùng, lập tức mở nắp hộp.

Suốt thời gian qua không phải cậu chưa từng định ăn vụng, nhưng robot y tế giám sát cậu chặt đến mức phát điên. Chỉ cần cậu vừa cầm đến đồ hộp, nó lập tức xuất hiện, rồi đứng ngay bên cạnh đọc đi đọc lại lời dặn của bác sĩ.

Nhớ đến hai lần “ăn vụng thất bại” cùng cái giọng máy lạnh lẽo bên tai, Cordis vẫn còn ám ảnh nhẹ.

Giờ cậu háo hức nhìn chằm chằm hộp thịt vừa mở ra.

Bên trong là vài khối thịt lớn không rõ loại, ngâm trong thứ nước dùng trong veo, nửa hộp đầy sánh lại như canh thịt.

“A… cái này không phải là đồ hộp cho thú nuôi chứ?” Cordis nhịn không được lẩm bẩm.

Trừ việc miếng thịt to hơn bình thường, thì cả mùi lẫn màu sắc của nước thịt đều khiến cậu nhớ ngay đến đồ hộp mà cậu từng mua cho mèo con ở thế giới trước, giống y như đúc.

Cậu cúi xuống ngửi thử: “Mùi tanh hơi nặng… nhưng mà…”

Sau suốt một tháng chỉ uống dịch dinh dưỡng không vị, đến lúc này dù ngửi thấy mùi thịt tanh nồng nặc, Cordis vẫn có cảm giác nước miếng sắp trào ra. Cho dù đây đúng thật là đồ hộp cho mèo đi nữa, cậu vẫn muốn nếm thử.

Cordis nuốt nước bọt, đôi mắt dán chặt vào hộp thịt trước mặt.